Chàng đã thành công là vì thẳng thắn nhận sự thất bại, đoạn quét hẳn nó ra ngoài trí nhớ và chú hết thông minh vào tương lai.Ông nằm ngủ trên chiếc giường con cũ kỹ.Nhưng họ không tự chủ được."Không có thời gian để lo lắng!" Chính ông Winston Churrchill cũng nói vậy khi ông làm việc 18 giờ một ngày trong những tháng nguy kịch nhất hồi chiến tranh.Trái lại, tôi tự giày vò khổ sở.Rồi dở nón, chỉ vào một miếng giấy trong dán trong đó, có chép đúng câu tiếng Pháp mà ông đã học để chào khách.Lời vu cáo ấy, cố nhiên hoàn toàn bịa đặt.Tôi vẫn không chừa, tôi xuẩn quá.Nhưng lạ nhất là tôi đã khỏi hẳn bệnh.Địa vị càng cao bao nhiêu thì đời càng thích mạt sát bấy nhiêu.
