Lúc đó, ông cháu là một nhà buôn thảm, thường mang hàng hóa chất đầy trên lưng một con lừa đi khắp thành phố cùng với một người nô lệ da đen đi theo để dắt lừa và khiêng thảm.Tôi rất cám ơn cậu về triết lý sống và nghệ thuật bán hàng mà cậu đã từng nói với tôi.Ông ấy hứa quyết tâm sẽ làm theo những lời khuyên tốt đẹp của tôi.Anh đã nhắc cho tôi nhớ là tình cảnh của chúng ta vẫn còn tốt đẹp hơn họ rất nhiều.- Một người khác lên tiếng – Tôi là người Syri.- Dabasir, cậu có linh hồn của một người tự do, hay linh hồn của một kẻ nô lệ?Suốt đêm đó tôi thức để khắc chữ, cho dù lưng của tôi mỏi nhừ, mùi của muội đèn dầu làm đầu tôi đau nhức và hai mắt lờ mờ nhìn không rõ chữ.Do thế, cách duy nhất là chúng ta phải dạy cho tất cả mọi người biết cách làm giàu.Tôi chưa bao giờ có được số tiền lớn như thế.Mà thật ra, họ sống cũng không khác gìèo khó.
