Là oang oang toàn thứ mình không biết.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.Cuốn sách thì vớ vẩn.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
