Anh thầm nghĩ về hiệu quả không gì so sánh được từ những niềm vui và thành quả mà nghệ thuật ủy thác công việc đã mang đến cho anh.Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa.- Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.Càng ngày anh càng cảm thấyNghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua.Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại.Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà.