Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.Bố nhường khán đài A cho chúng tôi.Ngắn ngủi mà đằng đẵng.Lần sau rút kinh nghiệm nhé.Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình.Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.Bố xuống đường đi bộ về trước.Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.
