Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết.Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.Nhưng đó là chuyện lâu rồi.Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.