Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.Ông cụ rất phấn chấn.Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau.Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.Đó gọi là biết chơi.
