Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.Không phải ai cũng ít ngộ nhận…Dùng hay không dùng thì có sao.Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn.Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
