Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.Cặp giò kia phàm tục quá.Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.