Hai sự đó không có chút liên lạc gì với nhau hết.Nó muốn hành động cũng như người lớn và quả được như vậy.Thành thử ông có một cuốn sổ ghi hàng ngàn tên những người ấy.ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu.Phương pháp của ông ra sao? Ông có bao giờ nói với người láng giềng của ông rằng họ lầm không? Không, kẻ khác kia chứ ông thì tuyệt nhiên không, ông không vụng dại như vậy.Họ biết rõ hơn bạn công việc của họ, vấn đề của họ.Bất kỳ một người chăn bò hay là một kỵ binh, một nhà chính trị hay một nhà ngoại giao lại thăm ông, ông đều biết cách nói hỏi chuyện người đó.Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng với lòng tin đó".Ông làm cách nào? Ông cho riêng anh ta một phòng giấy với một tấm bảng treo ở cửa đề tên và chức mới của anh.Nhưng vẫn quyết chí học, học một mình.