Có một buổi hè nóng nực vô cùng, tôi ăn bữa trưa trong một toa xe lửa của Công ty New Haven Railway.Thuở ấy ông mê một chiếc còi (tu-huýt), mê tới nỗi, chẳng hỏi giá chi hết, đã dốc ráo tiền trong túi ra mua.Trong lúc bổ sung, tôi cũng sửa lại các từ trong bản Vvn như sanh, đường sí, diễn giả, (cây) đờn.Có lẽ ông già đó chẳng coi những phỉ báng ông vào đâu.Ai đáng trách trong đó? Mấy đứa con ư? Đã đành; nhưng người mẹ chúng còn đáng trách hơn.nhưng bây giờ tôi thấy sung sướng ngoài ước vọng của tôi.Những chuyện ấy xa quá rồi.Tôi 18 tuổi và muốn học nghề kiến trúc.Nhưng lạ nhất là tôi đã khỏi hẳn bệnh.Trận Trân Châu Cảng là một bi kịch bản thương nhất trong lịch sử Mỹ, nhưng riêng đối với tôi, nó là một may mắn.
