Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại.Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình.(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
