Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.
