Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội.Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.