Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh.Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
