Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại.Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.Nói thì hay mà làm thì rất dở.Nhưng chờ đến bao giờ.