Mấy năm trước, giá có đọc một nhan đề như vậy, tôi cũng nghĩ y như bạn.Điều ấy rất tự nhiên.Như vậy là nỗi khó khăn của chúng tôi gần giải quyết được.Ta còn xa mới được hoàn toàn.Khi hay tin, bà nổi giận đùng đùng - và 50 năm sau, bà vẫn chưa nguôi.Mười lăm giờ đó, chao ôi! Lâu bằng 15 triệu năm.Cô ta nói: "Hồi ấy tôi sợ sẽ phát điên."Rán vui vẻ coi thường một tình thế phải tới".Và, dù sao, không có sức mạnh nào, oai quyền nào đem lại được dĩ vãng trở về với bạn.Tôi mệt quá, vừa đi vừa ngủ, vừa mơ màng.