Chàng giãi bày tâm sự với tôi như vậy.Tôi tự nhủ: "Ráng làm vui cho anh chàng này một chút, làm cho y nở một nụ cười."Bắt đầu câu chuyện bằng cách tặng người đó vài lời khen thành thật".Chỉ đã đủ kiểu xe mà khách hàng chẳng vừa ý chiếc nào hết: xe này hở quá, xe kia kín quá, chiếc thì cũ quá, chiếc thì mắc quá, chiếc quái nào cũng mắc quá.Kích thích thị giác và óc tưởng tượng.Tôi chỉ mê mẩn nghe thôi.Đầu thư, người ta kể những nỗi khó khăn của công ty hỏa xa, cái đó ích lợi gì cho mình đâu? Rồi người ta xin mình phụ lực với người ta, sau cùng mới hứa sẽ cất hàng và gởi hàng cho mình mau hơn trước.ÔNg đã sớm hiểu bài học đó.Rất ít người xét đoán một cách hoàn toàn khách quan và sáng suốt.Bạn muốn biết lòng khinh đó tới bực nào? Thì đây: Trong bọn họ, có kẻ khốn nạn nào đần độn đến nỗi không làm nổi một việc chi hết thì họ gọi là "Đồ da trắng".