Nott phóng như bay vào lâu đài, tay vung gươm hung hãn, gương mặt lộ rõ vẻ căm tức, đôi mắt hằn lên những tia lửa thù hận.Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi.Sid đứng yên lặng suy nghĩ.Đó là một giọng cười nửa vui tươi nửa chế giễu.Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này.Giờ thì anh chẳng có thể làm gì được nữa.Chàng đang làm những gì mình phải làm.- Lần đầu tiên, giọng nói của bà không còn chứa đựng hai sắc thái đối nghịch nhau nữa.Ngươi không thấy rằng tất cả lượng nước mà ta phân phối cho khu rừng Mê Hoặc là do ngấm qua lòng đất hay sao? Nước của ta không chảy thành sông hay suối, nó ngấm từ bờ hồ tới mọi ngóc ngách trong khu rừng Mê Hoặc.Trong khi đó vào buổi sáng thứ ba, Sid - hiệp sĩ áo trắng - cũng có cùng suy nghĩ như Nott.
