Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.Q của lí trí không tự an ủi được.Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.Bật dậy ngay là tỉnh thôi.Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ.
