Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào.Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành.Đúng là chuyện thường.Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.Tiếp theo thì còn tùy.Đã thế lại còn không chịu quay bài.Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này.