Sid vội vàng leo xuống núi chạy thẳng tới mảnh đất của mình.cho tới khi cơn mưa hạt giống khác đổ xuống vào năm sau.Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi.Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng.Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid:Luôn trung thành với các nguyên tắc của mình, chàng đã hành động và không trì hoãn những việc cần làm.Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.Max đã đi rồi nhưng Jim vẫn còn ngồi đó trên chiếc ghế đá công viên với dôi chân trần trên đám cỏmượt mọc đầy những cây bốn lá xanh rì,lòng thanh thản, nhẹ nhàng.Đã lâu lắm rồi mới có người trò chuyện với ông như thể ông vẫn còn là một cậu bé vậy.Chúng ta đã không tình cờ gặp nhau.