Hàng chục những câu hỏi đua nhau xuất hiện trong đầu James.Nhưng giờ thì cậu cứ yên tâm.Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn.- Cậu có rảnh không?Những việc đó có thể sẽ rất khó thực hiện.Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước!Nhờ vậy, anh có thể trò chuyện với các nhân viên của mình và qua đó hiểu hơn những khó khăn mà họ đang gặp phải.James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực".Một sự khác biệt không nhỏ tí nào.