Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.Để không khóc, phải cười thôi.Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.Bây giờ đến tiết mục bể sục.Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.