Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ.Chàng đi rất khẽ, rất khẽ nhưng đột nhiên chàng vô tình dẫm phải một con ốc sên vàng làm nó ré lên một tiếng thất thanh.Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi.Cả hai đều im lặng, suy nghĩ của họ còn đang mãi đắm chìm vào câu chuyện thẩn thoại kỳ lạ nọ.Tất cả, tất cả chết dần ngoại trừ mấy trăm hạt rơi trên vài mét vuông đất tươi tốt, đầy nước, không có đá và đủ sáng của Sid.Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này.Mụ phù thủy Morgana phát ra một tiếng cười khoái trá và hiểm độc rồi thu người cùng con cú vượt đêm tối bay về phương bắc, nơi mụ biết Sid đang nằm nghỉ.Bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim.Một buổi chiều đẹp như muôn thuở!Chàng biết là cơ hội này rất mong manh nhưng ít nhất chàng cũng đang làm một điều gì đó có thể cải thiện được tình hình.
