Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.Ta không thích nổi cáu.Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.
