Xét cho cùng, ông Lincoln nói đúng.Hết thảy các bắp thịt mềm ra đến nỗi hàm dưới xệ xuống và miệng hả ra.Thức ăn hết mà dầu lửa cũng hết.Tôi ghi tâm tạc dạ bài học ấy.Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy:Đó là ý riêng của tôi chăng?.Tôi có cái thói quên hiện tại để lo về tương lai hoặc mơ mông "một khu vườn hồng diễm ảo ở chân trời xa xăm" không?Tôi ngồi trên khoảng đất cao, trước một khu rừng thông rậm rạp cùng với một số khách du lịch khác.Lựa một nhà chuyên môn có đủ sách để kiếm tài liệu về các nghề nghiệp trước khi khuyên bạn.Vậy mà chú lại làm nhiều việc gấp bốn người khác.